Quan điểm về dạy con của tôi ạ

Trong một post của anh Phan Khánh Hưng tôi có comment là “Tôi lại thấy các thầy cô đừng dạy gì để các cháu tự học là tốt nhất”, chắc là có nhiều bác ở đây tưởng tôi nói đùa, nhưng tôi đang nói thật.

Trước hết xin giới thiệu là tôi từng học trường chuyên cả cấp 2 và cấp 3. Tôi đã rất hối hận vì dã học trường chuyên vì tôi bị mất quá nhiều thời gian giải bài tập sau này không để làm gì, tôi học được rất ít kiến thức ở trường phổ thông sau này có thể dùng được trong cuộc sống, cho dù nghề nghiệp của tôi là lập trình viên tưởng như khá là liên quan đến môn toán. Việc đơn giản nhất là viết được một bài thể hiện được hết suy nghĩ của mình mà mọi người đều hiểu tôi e nhà trường cũng không dạy được. Các bạn ở trường chuyên của tôi cũng chơi không hay bằng các bạn hàng xóm của tôi học trường thường, có lẽ cũng do các bạn ấy dành quá nhiều thời gian cho học.

Tôi không muốn con tôi đi vào vết xe đổ của tôi. Tôi cho con học trường tư, phải tìm mãi mới được một trường mà có thể thương lượng được với thầy cô giáo là đừng để ý gì đến việc học hành của con tôi cũng đừng kiểm tra bài tập về nhà của nó, tôi phải trả khoảng 10 triệu 1 tháng để con tôi không cần phải học gì, chất lượng học tập thế nào chúng tôi chịu trách nhiệm. Tuy nhiên các bạn của con tôi cũng không biết là con tôi được đặc cách như thế, nó vẫn học bình thường như bao bạn khác và có điểm không dưới trung bình. Con tôi cũng đã từng học trường công nhưng bị cô giáo và bạn bè kỳ thị ra mặt vì không đọc hoặc tính nhanh như các bạn. Các bạn học phổ thông có thể giỏi nhưng sau khi qua kỳ thi là hầu như quên sạch và có nhớ thì những kiến thức đó sau này hâu như không dùng để làm gì, thời gian để học rất phí thà làm việc khác hoặc chơi.

Các bác có thể phản bác là sao không cho nó ở nhà cho xong nhưng tôi muốn con tôi có bạn bè, ở trường để nhà trường trông nó trong lúc tôi đi làm. Homeschooling thì không hề rẻ nếu tính đến cả chi phí cơ hội.

Tuy không học giỏi các môn trên lớp nhưng tôi dạy được cho con tôi những thứ sau đây với tuổi của nó là 13 tuổi, quá trình dạy cũng khó khăn và rất tốn tiền và không hề đơn giản và nhà trường hầu như không dạy:

– Ở lớp tự nhận làm những việc nặng nhất như kê bàn ghế, bê đồ, vệ sinh lớp, thấy có rác là nhặt, xung phong nấu cơm, rửa bát khi các bạn đi dã ngoại, tự lên kế kế hoạch game show và làm chủ trò khi các bạn đi dã ngoại. Chơi các môn thể thao ở trường nhiệt tình, giúp đỡ các bạn khác khi có vấn đề xảy ra trong lớp (như đánh nhau, bắt nạt). Tự host các trò chơi ở trường giờ ra chơi.

– Nhận thức được rằng sáng tạo quan trọng hơn kiến thức, làm bất cứ việc gì thì cũng nghĩ xem có cách nào cải tiến để làm việc đó tốt hơn, nhanh hơn hoặc nhẹ nhàng hơn không.

– Có thể tự viết một bài văn hoàn chỉnh thể hiện ý nghĩ của mình.

– Có thể dùng excel quản lý tài chính cá nhân

– Có thể lập chương trình đơn giản điều khiển robot lego

– Ở nhà khi thấy nhà bẩn thì dọn, nhặt rác xung quanh nhà và hàng xóm. làm việc ở nhà có trách nhiệm, luôn có suy nghĩ là nếu mình đang làm thuê việc đó thì mình có thể bị đuổi việc không?

– Có thể nấu một bữa ăn đầy đủ món cho cả nhà.

– Tự đi xe bus đi học, đi chơi

– Có kế hoạch ngắn hạn và dài hạn, review theo milestone và viết tổng kết, rút kinh nghiệm.

– Đã hứa việc gì là phải cố gắng làm bằng được.

– Lúc nào cũng tuân thủ luật giao thông

– Có thể chạy được 5-10 km, bơi 5km, đạp xe 30km.

– Tự chuẩn bị giấy tờ và đồ đạc cá nhân khi đi du lịch, tự mang vác và quản lý đồ của mình. Tự gọi món và mua sắm khi đi nước ngoài, tự đặt và trả phòng khách sạn.

– Lúc đi ra ngoài không ngại mưa hoặc nắng. Nhà tôi có ô tô nhưng chỉ dùng để đi dã ngoại cuối tuần, ngày bình thường hoặc không đi dã ngoại dù mưa hay nắng phải ra đường cũng xe máy hết.

– Nhà tôi cũng có tiền nhưng đã thống nhất với các con là các con không có thừa kế, sau 20 tuổi là không nuôi nữa. Bố mẹ tôi rất giàu nhưng tôi cũng đã viết đơn không nhận thừa kế khi các anh chị tôi có lúc cãi nhau về chuyện đó.

– Cho con biết việc kiếm tiền không hề dễ dàng, muốn giàu thì phải chăm chỉ và kỷ luật.

– Nhìn thấy tiền hoặc đồ bị rơi ngoài đường không nhặt dù nhiều hay ít.

– Chính trực, không vì lợi ích của mình mà làm hại đến bất gì người nào khác và kể cả những lúc trong tình thế không thuận lợi. Sống theo quy tắc đạo đức, trung thực, thừa nhận những sai lầm, không đổ tại. Cám thông và tôn trọng người khác.

– Sống tích cực và lạc quan trong mọi tình huống. Tiền không phải là tất cả, kể cả bị mất hết tài sản thì cũng bình thường coi như đó là một trải nghiệm. Hạnh phúc được đề cao hơn thành công.

– Tôi cố gắng cho con nhiều trải nghiệm:

+ Tắm mưa trong lúc trời giông bão.

+ Đi gần đến bắc cực xem lạnh thế nào.

+ Tự lái thử máy bay và dù lượn.

+ Đi xem bãi biển khỏa thân ở Pháp.

+ Ở khách sạn sang trọng nhất thế giới hoặc ở nhà nhà nông thôn bị dột khắp nơi với hố xí thùng mà không thấy khó chịu.

+ Roadtrip 7000km với không có kế hoạch từ trước

Tôi định sau khi cháu đi học xong trung học nghỉ 1 năm đi du lịch ở châu Phi sau đó về học đại học Havard hoặc 1 đại học loại Ivy khác nếu cháu thích. Các bác có thể cười khẩy là học Havard dễ lắm à, học dốt thế thi vào thế quái nào được. Xin thưa có một cách rất dễ nếu bạn không học để lấy bằng. Cứ việc tìm 1 khóa, nhảy vào giảng đường ngồi học, chẳng ai đuổi bạn ra, làm bạn và làm assignment như các bạn học khác chẳng sao, chỉ có sau này không có bằng thôi, vừa học vừa đi làm. Mình học lấy kiến thức cần gì bằng cấp.
Các bác có thể cho đó là kinh nhưng so với vài người bạn nước ngoài của nó thì vẫn kém xa.